300 triệu người dân Mỹ
tổ chức lễ Tạ Ơn mỗi năm vào ngày thứ Năm của tuần lễ thứ tư trong tháng 11. Chợ
búa, hàng quán, ngay cả các tiệm ăn đáng lẽ hoạt động rất nhộn nhịp trong các
ngày nghỉ lễ, hầu hết đóng cửa. Đường xá vắng như ngày mùng một tết ở ta. Dịp
này lượng người di chuyển trước và sau lễ đông nhất trong năm. Thành viên trong
gia đình ở xa bay về đoàn tụ. Giống như
ngày mùng một tết của mình, người Mỹ cùng tạ ơn Chúa, tạ ơn Đấng Tạo Hóa, tạ ơn
tổ quốc, tạ ơn ông bà, cha mẹ và tạ ơn nhau.
Ngày lễ Tạ Ơn đầu
tiên trên đất Hoa Kỳ cách đây 400 năm, gồm
53 người Hành Hương, và 90 thổ dân Wampanoag. Người Pilgrims đến Mỹ sau một năm
trốn chạy vì tự do tôn giáo từ Anh. Họ sống sót qua một mùa đông thiếu thốn,bệnh
tật trong sự đùm bọc của thổ dân. Người da trắng tạ ơn Chúa, tạ ơn ân nhân đã
cưu mang họ, đã dạy họ trồng trọt, mưu sinh khi mới đặt chân trên đất Mỹ.
Người hành hương từ nước
Anh ngày xưa, phải bỏ quê hương, nơi chôn nhau, cắt rốn để đi tìm tự do đã bị tước đoạt. Người Việt tỵ
nạn chẳng khác gì những người hành hương, cũng chịu sóng biển vùi dập, mất cha,
mất mẹ, mất con cái, tan hoang, tả tơi khi đến được nơi tự do. Cùng người Mỹ tổ
chức lễ Tạ Ơn; họ tạ ơn Trời, tạ ơn Phật , tạ ơn Tổ Quốc Việt Nam của họ, tạ ơn
tổ quốc thứ hai đã cưu mang hết phần đời sau của họ. Họ cảm ơn tổ tiên cho họ
hãnh diện là ngưòi Việt.
Nhưng một chút khác với
tâm tình của người Pilgrims Anh, người Việt tha hương luôn khao khát trở về.
Giống như những người
hành hương trên trần thế tìm đường về Quê Trời. Hôm nay, lễ Tạ Ơn trùng vào
ngày kính 117 thánh Tử Đạo Việt Nam của đạo Công Giáo. Hai tỷ ngưòi đồng đạo
toàn cầu kính nhớ đến các vị Thánh người Việt trong tôn giáo của họ. Những người
đã đi hết đoạn đường đau thương để có được phần thưởng vinh quang trên Thiên Quốc.
117 đấng Thánh, 117 vị
anh hùng Công Giáo, nếu chúng ta mở rộng vòng tay có thể nhận họ như những anh
hùng của cả dân tộc. Qua tiểu sử của họ thấy họ không khác nhiều người đang đấu
tranh cho sự công chính, công bằng, dân chủ ngày hôm nay trên đất nước ta. Họ
cũng có đầy nhược điểm.
Thánh Lôrensô Nguyễn
Văn Ngôn, sinh năm 1840, thuộc xứ Lục Thủy (huyện Giao Thủy, phủ Thiên Trường,
tỉnh Nam Định), bị xử trảm ngày 22/05/1862 tại Nam Ðịnh dưới đời vua Tự Ðức, được
phong Chân Phước ngày 29/04/1951 do Ðức Piô XII. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan
Phaolô II suy tôn ngài lên hàng Hiển thánh. Lễ kính vào ngày 22/05. Anh bị bắt
khi mới ngoài 20, một vị thánh trẻ nhất trong giáo hội Công Giáo VN. Từ trong
lao ngục, ưu tư, lo lắng về gia đình, về người vợ trẻ yêu dấu, cha mẹ già đã
bao năm nuôi mình nay đang cần người phụng
dưỡng… Dù không chối đạo, nhưng anh đã hối lộ các quan để được về với gia đình.
Nhưng sự yểm trợ tinh thần của những người thân là yếu tố rất quan trọng; gia
đình anh Ngôn đồng ý cho anh đang trốn ở nhà, trở lại trình diện nhà chức trách
chịu nhục hình, tra tấn dã man. Ngày anh bị hành quyết, mẹ và người vợ hiền mà
anh thương mến nhất, đã đến chứng kiến phút vinh quang đau thương của người anh
hùng tử đạo, chứng kiến sức mạnh của đức tin: Mạnh hơn bạo lực đàn áp, mạnh hơn
mọi mất mát tinh thần thể xác, mang sống. Sự tin tưởng và chân lý và tình yêu mạnh
hơn cả sự chết.(*)
Nhiều người trong 117 vị
thánh tử đạo đã từng yếu đuối, mà có thể nói là hèn nhát trước khi họ cam đảm
vươn cổ chịu tử hình để tuyên xưng đức tin. Thánh Phêrô, vị Giáo Hoàng đầu tiên
kế vị Đức GiêSu KiTô đã từng chối thày Giêsu của mình tới 3 lần. Gia đình nhiều
người đã phải hối lộ quan quân tha cho, về rồi lại bị bắt, có ngưòi đã từng bước
qua Thánh giá chối đạo. Họ chỉ khác người và nên Thánh, ở điều họ đã nhận ra
sai lầm, đứng lên, tuyên xưng lại đức tin và sẵn sàng chết vì niềm tin. Niềm
tin đã biến sự nhát sợ của họ thành một sức mạnh vượt qua cả sự bị hành hình,
hành quyết.
Không phải chỉ có 117 vị
thánh đã chịu tử đạo vì niềm tin, hàng trăm ngàn người đã chết vì điều họ tin
như vậy, nhưng không có chứng cớ, hồ sơ rõ ràng để được phong thánh, dù chắc chắn
qua cái chết vì đức tin, họ đã là thánh trên trời. Hàng triệu người VN, không
phân biệt tôn giáo, những người Ki Tô giáo, những Phật Tử, Cao Đài, Hòa Hảo, cả
những người vô thần đang sống giống như những người bị bách hại vì đạo, vì niềm
tin của họ như tổ tiên ngày xưa. Họ âm
thầm hay công khai sống và đấu tranh cho một niềm tin. Họ là những người con Việt
Nam, niềm tin và sự tranh đấu của họ là phải có được một nước Việt trong đó mọi
người được đối xử công bằng, dân chủ. Phải có được một nhà nước của dân, do dân
và vì dân.
Những người đang đấu
tranh vì dân chủ dân quyền, hạnh phúc của nhân dân là những người con yêu của tổ
quốc. Niềm
tin làm cho họ trở thành cam đảm tuyệt vời, dám thách đố, đương đầu cả với một
chế độ độc tài, sắt đá đã tự nhận là vô địch. Họ đang đi trên con đường
"chánh đạo". Họ đang bị bách hại tàn khốc, dã man và tinh vi hơn thời
bắt đạo ngày trước nhiều.
Ngày trước, vua triệt hạ
làng có đạo, phân tán giáo dân đến các vùng lương dân để dễ kiểm soát, dễ theo
dõi, gây chia rẽ tôn giáo. Ngày nay, người bắt đạo dùng đủ mọi thủ đoạn đến độ
không còn nhân tính để "cách ly" người đấu tranh dân chủ ngay tại nơi
sinh sống của họ ra khỏi cộng đồng.
Ngày nay không thể xảy
ra cảnh giết đạo dã man như ngày trước, nhưng người bất đồng chính kiến, người
dám lên tiếng bênh vực cho công lý bị giết một cách lần mòn. Hàng chục luật sư
bên vực cho dân oan, dân chủ bị mất việc sau khi bị tống ngục, hàng ngàn giáo
viên miền Nam VN đã bị cho nghỉ dạy ngay sau ngày 30/4/75.
Cho đến tận bây giờ, từ
cả các giáo viên mần non đến, giáo sư được đào tạo trong hệ thống giáo dục lạc
hậu, bó rọ này, nếu cam đảm dám lên tiếng phản đối hệ thống giáo dục, chính trị,
xã hội cũng bị đuổi dạy. Họ học kinh nghiệm của Trung Quốc "dĩ thực vi
thiên" làm đủ cách bóp chặt cái bao tử của ngưòi có tiếng nói khác. Kẻ
không cúi đầu nghe lời thì bị trừng trị, đời sống của họ, gia đình họ, ngay cả
đường học vấn của con cái cũng bị ảnh hưởng. Thật là một hệ thống chính trị cực
kỳ hà khắc trong thời đại văn minh này.
Các tổ chức xã hội
Chánh Đạo, không theo đường lối của nhà cầm quyền đều bị nằm trong tầm ngắm. Họ
bị 'nhà nước vô đạo bắt đạo' đánh phá mọi mặt. Đủ mọi loại chiến thuật bẩn thỉu
được nhà nước này áp dụng nhằm hạ gục ngay đối phương. Những trò nhục mạ, vu
cáo, lừa gạt, trà trộn phá hoại theo kiểu hèn hạ, côn đồ đủ cả. Mưu ma chước quỷ
người không nằm trong tổ chức của họ không thể biết hết được.
Họ tích cực gieo rắc cỏ
dại, mầm mống chia rẽ ngay trong các tổ chức đối kháng. Người công chính đang đấu
tranh cho tự do, dân chủ, dân oan luôn bị vây hãm bởi bọn phá hoại, phản động,
lưu manh,cỏ dại, cỏ đuôi chồn v..v.
Những chuyện như tên
XYZ nào đó ăn cắp, tên ABC trở mặt, bôi nhọ đồng đội, phản bội cách này, cách
khác mọc ra như nấm. Còn nhớ Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang cũng đã từng bị trúng
đòn độc của công an. Không phải một vài người bị trúng độc bởi quỷ kế của 'Nhà
nước bắt đạo thời nay'. Thiệt hại vật chất nếu có không đáng bao nhiêu. Thiệt hại
đến thanh danh cá nhân, cho tổ chức, cho phong trào, cho quốc gia dân tộc vì sự
chán nản buông tay của một số người đang đấu tranh, không tính được.
Đau nhất cho ngưòi đấu
tranh là bị kẻ từng là đồng chí, đồng hành phản bội, bị con sâu làm rầu nồi
canh. Bị thương, chết vì đạn thù không đau bằng bị bắn sau lưng. Đấu tranh
tránh đâu những chuyện như vậy. Có điều sau khi ngã, sau khi bị đâm sau lưng,
sau khi có thể bị ngay cả người đáng kính nghi ngờ mình, mình có còn dám đứng
lên nữa hay không. Nếu không bị đánh trả quyết liệt, bị phản bội, các cuộc chiến
đã kết thúc từ lâu với phần thắng nghiêng về những người công chính.
Nhân dịp lễ Tạ Ơn, chân
thành gửi lời tạ ơn đến mọi người đang đi trên đường gian khổ đấu tranh cho tự
do, dân chủ, công bằng cho dân tộc. Đặc biệt tưởng nhớ đến người còn trong lao
ngục. Xin ơn trên phù hộ, độ trì tất cả
những người đang Hành Hương trên Đường Chánh Đạo đều vững tâm đi đến bến bờ
mong đợi. Niềm tin, tình yêu và sự chân thật
mạnh hơn cả sự chết.
Tham
Khảo
(*) Hạnh Các Thanh Tử Đạo
Việt Nam
0 comments :
Post a Comment